Em trả anh về cuộc sống của anh hiện tại

Em không thể ngăn được dòng cảm xúc đêm nay, em chỉ muốn cầm điện thoại lên gọi cho anh ngay lập tức để được nghe tiếng nói của anh mà lại phải kìm lòng mình lại, em sợ làm anh anh tỉnh giấc. Ngủ ngon nhé anh, tình yêu của em, một tình yêu ngang trái!
3_10_1332522528_15_1332466216-em-tra-anh-ve-cuoc-song-1
Khi mới quen chẳng bao giờ em nghĩ rằng lại có thể dành cho anh nhiều tình cảm đến thế. Tình cờ gặp anh trên những chuyến xe cũng chỉ làm em có cảm giác vui vui khi có người bạn đồng hành sau mỗi tuần làm việc trở về nhà, trở về tổ ấm của mình sau bao ngày xa cách. Em không nghĩ rằng sự tình cờ đó đã khiến anh thích em để rồi anh lại nói yêu em khi con tim anh phút chốc đập lỗi nhịp. Dù sau này mình không thể cùng nắm tay nhau đi chung một con đường thì em sẽ luôn lưu giữ trong tim mình những hình ảnh về anh; vì em biết dù có cố gắng đến đâu em cũng sẽ không thể quên được anh, người đàn ông đã mang lại cho em cảm giác yêu một lần nữa.

Mỗi ngày qua đi, em lại thấy nhớ anh nhiều hơn. Đêm nay cũng vậy; nỗi nhớ anh cứ da diết trào dâng, em đã khóc khi lý trí của em bắt em phải dừng lại. Anh biết vì sao không, đơn giản vì em yêu anh thôi. Ước gì người ta có thể uống thật say một lần để rồi sáng mai thức dậy sẽ quên đi tất cả. Nhưng em sẽ không làm như vậy, vì biết rằng khi say em sẽ lại nhớ anh nhiều hơn, khi say em sẽ tỉnh hơn những lúc thế này và biết đâu em sẽ không còn muốn dừng lại nữa.

Khi ở một mình con người ta mới thấm thía cảm giác cô đơn, em đã chịu đựng được cảm giác ấy suốt 4 năm qua kể từ khi em lấy chồng, vì công việc anh ấy cứ xa em mãi. Hai đứa trẻ không làm em bớt cảm giác cô đơn khi vắng bóng cha của chúng. Vậy mà em đã vượt qua mọi cám dỗ để giờ đây trở về bên anh ấy trong sự đoàn tụ sum vầy. Nhưng ông trời thật trớ trêu, em ghét sự sắp đặt mà anh nói là  “định mệnh” ấy. Em sợ cảm giác này lắm, ước gì giờ này anh đang ở bên cạnh em, ước gì em được một lần ôm anh trong vòng tay nhỏ bé của mình, ước gì em được hôn lên đôi môi của anh, ước gì “mình gặp nhau lúc anh chưa ràng buộc, và em chưa thuộc về ai”…

Em nhớ anh lắm, em nhớ cái miệng lém lỉnh của anh đã nói rất nhiều mỗi khi gặp nhau, đã nói hết phần của em, và đã nói rằng “Anh yêu em”. Và hơn bao giờ hết, em nhớ đôi mắt của anh, đôi mắt biết nói chứa chan bao nỗi niềm tâm sự, em có thể cảm nhận được nỗi đau, sự thất vọng của anh khi em nhìn vào đôi mắt ấy. Em dần phát hiện ra sau cái vẻ ngoài hào nhoáng và hài hước của anh là một trái tim bị tổn thương tràn đầy cảm xúc, vậy mà em không thể ở bên anh để chia sẻ với anh nữa rồi.

Em yêu và thương anh nhiều lắm. Cuộc sống gia đình của anh khác xa em nhiều quá, em cảm nhận thấy sự cô đơn và thiếu thốn tình cảm của anh trong đôi mắt trong veo và nụ cười thật hiền ấy, nhưng đó chỉ là cảm giác vì anh không thể nào là của em mãi mãi được. Đó sẽ là ký ức mà em không bao giờ muốn lục tìm lại lần nữa, vì đó là niềm đau, và không ai muốn gợi lại nỗi đau mà mình từng trải qua đúng không anh ?

Người yêu ơi, em nhớ tất cả những gì liên quan đến anh, nhớ khuôn mặt thân thương của anh, nhớ tiếng cười ấm áp của anh, nhớ cái cách anh hay hỏi em “em có yêu anh không?”, “em nhớ anh như thế nào”, hay đề nghị “mỗi ngày em hãy nhớ anh thêm một chút nhé vì khi đã nhớ nhiều rồi thì em sẽ yêu anh”… Nói thật, em nhớ và nhớ nhiều lắm, anh có biết không anh? Và, em muốn hét lên cho thỏa nỗi nhớ, cho vơi đi những khát khao trong lòng, cho vơi đi niềm yêu như cháy bỏng, nỗi nhớ anh giờ này cồn cào giống như một cơn đói sau một đêm miệt mài với giấc ngủ thì giờ đây nó ngập tràn trong tim em, khiến em tỉnh giấc và giờ này ngồi viết thư cho anh.

Em không thể ngăn được dòng cảm xúc đêm nay, em chỉ muốn cầm điện thoại lên gọi cho anh ngay lập tức để được nghe tiếng nói của anh mà lại phải kìm lòng mình lại, em sợ làm anh anh tỉnh giấc. Ngủ ngon nhé anh, tình yêu của em, một tình yêu ngang trái!

Anh biết không, em đang và sẽ cố gắng để cân bằng lại cuộc sống của mình, một cuộc sống không có anh. Nhưng biết đâu một ngày nào đó trái tim em lại thôi thúc muốn gặp anh? Hai món quà anh tặng em vẫn để trân trọng để nó trong ngăn tủ riêng của mình ở cơ quan, em không muốn mang cảm giác tội lỗi ấy về nhà, vì như thế em sẽ không thể quên anh được. Xin lỗi nhé, tình yêu của em, em phải làm vậy vì em phải cố gắng nghĩ rằng em không thể có anh thêm một lần nữa. Chồng em, anh ấy không có lỗi gì cả và em không muốn chia sẻ tình cảm ấy cho ai dù em có yêu anh đến thế nào đi chăng nữa. Vì vậy, mà em đã quyết định dừng lại, quyết định phải rời xa anh và từ bỏ mơ ước viển vông và hão huyền kia, dù em biết rằng em sẽ làm anh bị tổn thương.

Em nhớ anh từng nói với em, “Em hãy làm theo những gì con tim mách bảo, vì khi trái tim em không còn rung động nữa tức là em đang chết khi đang còn sống”. Em đã nghĩ rằng anh làm thức dậy trái tim em, nhưng rồi chợt nhận ra hình như mình vội vui mừng quá sớm, vì làm sao em có thể biến cái không thể thành có thể. Vì thế mà anh bảo, anh ghét cái lý trí mạnh mẽ của em, nó khiến em phải quyết định dừng lại khi em muốn tiếp tục bước đi.

Em đang khóc một mình, anh có biết không? Khóc mà phải cắn chặt môi mình lại, khóc vì hai chữ “duyên – nợ” không mang anh lại gần bên em thêm được nữa. Anh đứng đó ngay trước mặt em mà em cảm giác như xa quá, định mệnh đã cho mình gặp nhau nhưng lại trớ trêu không cho chúng ta trọn vẹn 2 chữ ” duyên – nợ”. Nếu có kiếp sau em sẽ không để cho anh chạy thoát khỏi em đâu, em thề, em đảm bảo với anh đấy!

Anh biết không, lúc trước em luôn băn khoăn với câu hỏi “anh có yêu em thật lòng không hay chỉ đến với em bằng thứ cảm xúc nhất thời”? Nhưng bây giờ câu hỏi ấy đối với em không còn quan trọng nữa, những ngày vừa qua em suy nghĩ rất nhiều, em thấy rằng trong cuộc đời này em được nói lên những lời yêu thương với anh, như vậy là em mãn nguyện rồi. Còn tình cảm của anh dành cho em dù ít dù nhiều, dù là chân thành hay chỉ là lời yêu thương trên đầu môi em cũng sẽ luôn nhớ mãi. Em không trách anh đâu. Hãy cứ yêu em khi anh còn có thể, vì em chẳng có quyền gì ngăn cản anh cả. Những kỷ niệm ít ỏi nhưng đáng quý với anh, em sẽ luôn nhớ mãi trong sâu thẳm trái tim mình, tình yêu với anh em sẽ chôn chặt trong đáy lòng mình. Nỗi đau nào rồi cũng sẽ nguôi ngoai với thời gian, nhưng em sẽ luôn lưu giữ những ký ức về anh, về một người đàn ông hết sức đặc biệt của đời em, người đàn ông đã dừng chân đến bên đời em, mang lại cho em những niềm vui và tiếng cười, sự hồi hộp, rồi tâm trạng lo âu khắc khoải vì nhớ mong, người đàn ông đã làm cho con tim bé nhỏ của em hồi sinh dù chỉ là trong phút chốc. Em đã hạnh phúc biết bao khi được ở bên anh. Cám ơn anh vì đã cho em biết cảm giác yêu thương một lần nữa, mặc dù yêu thương ấy quá đỗi mong manh và thật là ngang trái. Em trả anh về với cuộc sống của anh, từ nay một mình em sẽ bước đi trên con đường mà em đã chọn. Em sẽ mãi là người hạnh phúc nhất thế gian này vì em có được nhiều tình yêu đến thế.

Chỉ tối nay nữa thôi, em sẽ không cho phép mình yếu đuối thế này nữa đâu, em sẽ cố gắng để quên anh dù lúc này em đang rất nhớ anh. Viết những dòng này ra đây em chỉ mong sao có thể nguôi ngoai được phần nào nỗi nhớ đang cồn cào trong em, để sau khi trút hết nỗi đau trong lòng em sẽ đứng dậy và tiếp tục bước đi, để nếu một ngày nào đó có tình cờ gặp lại nhau, con tim em sẽ thôi không còn đau đớn vì bóng hình anh nữa. Anh biết không, em chắc sẽ thôi chờ mong. “Và con tim sẽ vui trở lại…”.

Cùng Danh Mục:

Nội Dung Khác

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *